Câu hỏi và câu trả lời

Câu hỏi và câu trả lời

1.

“Hello, how are you?” – “Xin chào, bạn khoẻ không?” là câu giao tiếp tiếng Anh đầu tiên mà hầu hết chúng ta ai cũng được học. Tiếp ngay sau câu hỏi, các thầy cô lại dạy luôn câu trả lời cho câu hỏi đấy :”I’m fine, thank you, and you?”.

Câu hỏi và câu trả lời được dạy đi dạy lại qua biết bao thế hệ học sinh, đã trở thành câu cửa miệng của người Việt khi ra nước ngoài khi có ai đó hỏi mình khoẻ không: I’m fine, thank you, and you? Và hầu hết câu chuyện chào hỏi kết thúc ở đó.

2.

Việc tôi làm hiện tại thường xuyên tiếp xúc với nhiều người trong một ngày. Và khi chạm mặt một ai đó, dù lạ hay quen, câu đầu tiên phần lớn là câu chào như trên: Hello, how are you? Câu trả lời thì đa dạng hơn là ‘just fine’. Nhưng khi được hỏi lại, tôi lại giở bài ngày đầu thầy cô dạy: I’m fine, thank you, and you?

Cứ trả lời thế mãi cũng có người hỏi: Lúc nào hỏi cũng thấy mày ổn, không lẽ không bao giờ có gì phàn nàn sao? Tôi chỉ bảo: Cuộc sống thì đầy thứ đáng kể lể, phàn nàn, nhưng kể để làm gì? Làm gì có ai nghe.

Từ bao giờ, thời gian bỗng trở nên gấp gáp hơn, hạn hẹp hơn. Một ngày thì quá ngắn, biết bao nhiêu thứ từ công việc, gia đình, bạn bè, giải trí, người tình… còn chưa đâu vào đâu đã lại hết một ngày. Thời gian để lo chuyện của mình còn không có, nói gì đến nghe chuyện của người khác.

3.

Tôi quen một anh bạn hơn tuổi, hát rất hay, nói hơi quá thì là hay như Trọng Tấn. Hôm bữa qua nhà anh chơi, lúc vãn chuyện, tôi hỏi bâng quơ: Dạo này không thấy anh hát karaoke như trước. Không ngờ ông ấy bảo: Già rồi, nghe nhiều hơn nói nên cũng chả hát nữa.

Có khi nào, khi nói ít đi, nghe nhiều hơn. Ta có thể lắng nghe rõ ràng hơn chính bản thân mình.

Và có khi nào, càng có tuổi người ta lại thấy rằng than thở là một việc vô cùng vô ích. Vì làm gì có ai nghe? Nhưng cùng lúc, người ta cũng thấy cuộc sống chảy trôi rõ ràng và thuận theo tự nhiên. Những việc cũ đã qua. Tương lại còn chưa tới. Chỉ còn khoảnh khắc ở hiện tại là hiện hữu sống động qua từng phút giây.

Leave a Reply